Anh Sói: “Du Nơ ơi, cho anh hỏi tí. Cái chức năng tìm kiếm khách hàng theo Số điện thoại với Email đâu rồi em? Anh nhớ hôm trước thấy nó nằm đây mà?”
Bé Du Nơ (tỉnh bơ): “Dạ, em xóa rồi anh.”
Anh Sói (đứng hình 3 giây): “Ủa, sao lại xóa? Code đang chạy ngon mà?”
Bé Du Nơ: “Dạ, tại em đọc SRS (tài liệu đặc tả) không thấy nhắc đến hai cái đó nên em… ‘tiễn’ nó đi luôn cho gọn.”
Anh Sói (poker face): “Thế SRS bảo tìm theo cái gì em?”
Bé Du Nơ: “Dạ, tìm theo Số tài khoản và UUID ạ!”
Anh Sói (mặt bắt đầu biến sắc): “Này Du Nơ, em làm Quản lý khách hàng mà lại không cho tìm theo SĐT với Email? Cái đó là ‘vỡ lòng’ rồi! Thấy tài liệu lạ lùng thì phải hú ngay bạn Linh BA để xác nhận chứ, sao lại lẳng lặng ‘diệt khẩu’ code của người ta thế?”
Bé Du Nơ (gãi đầu): “Dạ… em rút kinh nghiệm. Để em đi hỏi lại bạn Linh BA xem sao.”
….
10 phút sau, Bé Du Nơ quay lại, mặt hớn hở như vừa tìm thấy kho báu.
Bé Du Nơ: “Anh Sói ơi, bạn Linh bảo là giữ nguyên hai cái cũ, rồi code thêm hai cái mới anh ạ!”
Anh Sói (thở dài): “Đấy, thấy chưa? Thêm việc thì dễ chứ xóa nhầm là ‘ăn hành’ đấy. Thôi, mở ra rì viu tiếp xem nào.”
Anh Sói dán mắt vào màn hình, bỗng nhiên tay run run, trán lấm tấm mồ hôi.
Anh Sói: “Du Nơ… em giải thích hộ anh đoạn này. Tại sao chỗ này em lại quất một câu truy vấn lấy toàn bộ… 5 triệu khách hàng lên thế này? Em định cho Server ‘nghỉ tết sớm’ hay sao?”
Bé Du Nơ (nhìn chằm chằm vào màn hình, suy nghĩ rất lâu, mặt nghệt ra): “Dạ… thật sự là em không có một chút ký ức gì về đoạn code này luôn anh ạ. Chắc lúc đó em bị nhập!”
Anh Sói (cười hiền hậu, nụ cười làm Bé Du Nơ lạnh sống lưng): “Muua HaHaHa! Không sao em ạ. Nếu em đã không có ký ức gì về code của mình… thì có lẽ sắp tới bộ phận nhân sự cũng sẽ không có ký ức gì về lương của em đâu. Công bằng mà, nhỉ?”
Bé Du Nơ: “…”
Coi công ty như một chiến quốc, lập trình viên như những chiến binh, mỗi dự án như một trận chiến, có chiến thắng thì công ty mới giàu mạnh, lương mới tăng thưởng mới có.